Vườn Thơ

Dạy Vợ! Dạy Chồng!…

Dạy con từ thuở còn thơ. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Nếu không dạy vợ lơ mơ. Sau này vợ dạy bơ phờ đừng than! Dạy vợ gọi dạ, bảo vâng. Tiêu xài dưới mức mỗi tuần anh ban Anh đi khuya sớm đừng ngăn “Ăn mì, ăn phở, ăn hàng ngoài kia” Vợ hiền thì chẳng buồn thiu. Năm thê bảy thiếp là điều tự nhiên. …… Gả xong em phải...

Phân Biệt Thật Giả

Hãy thận trọng về những người tiên tri giả. Họ đến với các con trông hiền hoà như chiên nhưng thật ra nguy hiểm như muông sói. Các con nhận ra họ bằng hành động của họ.(Ma-thi-ơ 7:15-16 Bản Phổ Thông) Công nghệ tầm mới mở ra, Cho ta thấy được bao la đất trời. Thấy bao tin tức trên đời, Thấy bao biến cố ở đời xa...

Vịnh Xuân

  Xuân đến tình yêu Chúa vút cao. Đôi ta tình tứ vẫn rạt rào. Tình xuân nào phải đợi xuân đến. Tình trong tiếng Chúa gọi ngọt ngào.   Hoàng Ngọc Trúc  

Chỗ Dựa Linh Hồn

*** -Chổ dựa chúng ta  là ai?  Tôn giáo, lãnh tụ… đúng sai tùy thời. Nguồn sống từ Đức Chúa Trời. Không phải học thức hoặc nơi loài người. -Tiền bạc, địa vị héo tươi. Chỉ trong thoáng chốc tiếng cười hắt hiu. Thơ ấu, tuổi trẻ, về chiều. Giàu sang, nghèo khó lắm điều cưu mang. -Cuối đời ai đến thiên đàng?  Hay bị hụt hẳn, ngỡ ngàng âm ty? -Quỷ ma đánh tráo đường...

Vợ Đi Chợ Lâu

Vợ tôi đi chợ hơi lâu. Nao nao trong bụng lo âu cho nàng. Có phải xe đã hết xăng ? Bị người cọ quẹt cãi ngang bất cần ? Hay là tiền cash chẳng mang ? Bỏ quên thẻ gạc bên hàng dây phơi ? ‘Vợ bé’* thỏ thẻ anh ơi. Có ai đi shop tới giờ về ngay. Chị bảo em rảnh cả ngày. Ôm anh mấy tiếng rảnh tay chị nhờ !   Hoàng Ngọc Trúc  *Vợ bé...

Khi Biết Nguội Lạnh!

Khi biết nguội lạnh đi. Tôi học chẳng tìm gì  Tìm gì ngoài Thần Chúa ? Đã bao lần Ngài dẩn đưa trở lại, Lửa linh Ngài, Chúa ôi. Đã nhen sẳn trong tôi. Lửa ăn năn suốt đời, Lửa tôn thờ Cha trên hết, Lửa ‘yêu người chịu chết,’ Lửa khát khao không mỏi mệt. Cớ sao ta sờn ngã ? Ân sủng Chúa bao la. Vòng tay Ngài lớn lạ. Dù muôn cảnh nổi trôi. Chúa cùng tôi...

Bóng Ai Làm Đẹp Mặt Hồ

Bóng ai làm đẹp mặt hồ ? Chắc là cô gái Tây Đô áo dài ? Em tôi còn nhỏ đoán sai. Mỹ Luông áo tím hai vai tóc thề. Mặt hoa, môi đỏ thương ghê. Tóc đen óng ánh đường về chợ xưa. Cánh tay trắng nỏn cơm dừa. Bà ba quần lãnh đội mưa che dù. Tiếng cười gió nhẹ mùa thu. Những lời trong trắng vi vu sáo diều. Nàng và tôi gặp...

Những Chiếc Cầu Ký Ức

Quê hương có những chiếc cầu. Mỗi cầu hình bóng khắc sâu một người. Cầu tre ai đỡ ai dìu Người yêu lắc lẻo mỹ miều tiểu thư Cầu Tràng Tiền Huế bây chừ Vú ơi áo mệ còn như ngày nào? Cầu Sài Gòn vẫn nao nao Tháng tư con hỏi cha sao không rời? Long Biên giữa núi giữa trời Phù dâu mẹ hát hò ơi sông Hồng. Cần Thơ cầu rẻ...

Khuyên Em Gái Út

Anh về thăm mẹ một buổi chiều. Sao cô em út mắt buồn hiu? Em đã yêu Nhưng người ta chơi đùa tình cảm! Xót xa bẽ bàng Tủi nhục ngập tràn  Sợ anh hỏi han ? Em chẳng lỗi lầm Em luôn xinh và ngoan lắm Em có đầy sức sống Chúa ban Quên đi em Chỉ là dấu bánh xe trên cát Để gió lùa bay mất Nuôi lòng đầy hy vọng Chúa đáp lại thỏa lòng Bước...

Cô Vi* Thích Tôi Rồi

(Thơ vịnh 7 ngày cách ly trên đại du thuyền vì nhiễm Co-vid 19)   Cô Vi* lại thích tôi rồi Đeo theo bám lấy không rời không buông Bảy ngày quyết ở trong buồng Tránh không tiếp xúc, chẳng buồn giao lưu Làm thơ khuây khỏa ưu tư Soạn bài, cầu nguyện, viết thư gia đình Vợ lớn, ‘vợ bé’** chung tình Âu yếm chăm sóc làm mình càng vui Cô Vi xui thật...

Đêm Đen Tỏa Sáng

Đêm đen lòng chẳng tối đen. Tâm hồn thánh sạch ánh đèn lương tâm Bao nhiêu nhơ nhuốc thăng trầm. Một thời dĩ vãng đã quăng đi rồi. Chẳng còn bèo dạt nổi trôi. Dòng sông sự sống chẳng thôi tuôn tràn. Hát bài ca mới rập ràng. Vui trong nghịch cảnh, vui làm người chăn.  Yêu người, yêu Chúa, yêu nàng. Đêm đen tỏa sáng ánh trăng rạng ngời.   Ngọc Lan

Giấc Mơ Xé Lòng

Chị tôi đi khách cách ngày. Thầy me mất sớm, anh Hai ở tù. Chị Ba nghiện “đá”, lọc lừa. Anh Tư đàng điếm, vũ phu có thừa. Nên tôi cũng chẳng có vừa. “Cùi không sợ lở” theo hùa chém đâm. Giang hồ sống sót bao năm Mưu sâu, kế độc âm thầm trổi lên. Gian hùng “bang trưởng” một miền. Công an đại tá dám phiền đến tôi? Nhưng sao ray rứt...

Con Tôi Nay Đã Mười Hai

Tóc con thoảng chớm mùi thơm. Con tôi nay đã tuổi tròn mười hai. Có ai biết được ngày mai. Có ai thấy trước đường dài tương lai. Có ai tính toán không sai. Có ai giữ mãi tóc mai ngày nào. Nhưng ba tin chắc làm sao. Tình yêu Thiên Chúa ngọt ngào cho con. Cho hồn con mãi trắng trong. Cho đời con mãi một lòng vị tha. Một mai ngày ấy...

Trung Thu Khóc Sài Gòn

Trung Thu uất nghẹn trăng tròn. Xót xa thành phố Sài Gòn để tang. Hỏa thiêu có mấy chục ngàn. Những xe xác lạnh xếp hàng đầy sân.  Người đi chẳng có mộ phần. Người còn ở lại khóc thân phận nghèo. Tháng kia còn tiếng vui reo. Tháng này chỉ có tiếng kêu nghẹn ngào. Đói nghèo, phong tỏa, hàng rào. Tháng ngày thất nghiệp làm sao có tiền! Chức quyền vẫn cứ...

Những Thi Sĩ Cơ Đốc Của Quảng Nam

NHÂN KỶ NIỆM 100 NĂM TIN LÀNH TRUYỀN ĐẾN VIỆT NAM CHÚNG TÔI XIN GIỚI THIỆU BÀI VIẾT VỀ NHỮNG THI SĨ CƠ ĐỐC XUẤT THÂN TỪ QUẢNG NAM - CÁI NÔI CỦA TIN LÀNH VIỆT NAM. HỌ ĐÃ DÙNG NGÒI BÚT, QUA NHỮNG VẦNG THƠ ĐỂ TÔN VINH CHÚA, CHIA SẺ SỨ ĐIỆP LỜI NGÀI....TẤT CẢ ĐỀU ĐÁNG QUÝ, ĐÁNG TRÂN TRỌNG VÀ...

Bài Viết Chọn Lọc

Bài Viết Được Quan Tâm