Phần Mười Ba
RAO TRUYỀN CHÚA PHỤC SINH!
Từng Trải phục sinh để nhập vào đoàn quân phụ nữ RAO TRUYỀN CHÚA PHỤC SINH!
Sau ngày sinh nhật 40 tuổi đó, đời tôi hoàn toàn sang trang: “Tôi sống đây, không phải là tôi sống nữa, nhưng Chúa sống trong tôi.” Từng điều Chúa dạy dỗ hay xử lý thật không một giáo sư hay nhà...
Phần Mười Hai
CHÚA DẮT TÔI ĐI
Những ngày tháng ngọt ngào với Chúa đó khiến tôi ra khỏi hiện thực. Nếu không phải lo cho hai con tới trường thì tôi không ra khỏi nhà đâu. Ban ngày thì ghi chép những câu đoạn Kinh Thánh mà Chúa nhắc trong đêm. Có lẽ tôi không ngủ hay sao ấy. Trạng thái hư thực, thực hư...
Phần Mười Một
Cầm chìa khoá trong tay rồi, tôi đến xem căn nhà. Vừa bước vào nhà, tôi liền quỳ gối, dâng lên Chúa lời cảm tạ, và xin Chúa làm chủ căn nhà này. Sau đó tôi bắt đầu quan sát. Chủ cũ đã nuôi chó nên thảm nhà quá hôi và cũ. Phải sang sửa lại trước khi vào ở. Tốt một...
Phần Mười
NẤC THANG THẤP NHẤT
Ra khỏi bệnh viện, biết về đâu nhỉ? Bác sĩ không cho tôi lái xe về. Tôi phải nhờ cô hàng xóm người Ma-rốc, người đang giữ Thiên-An để đến đón tôi. Vì trong tuần nên mọi người đều bận, chỉ cô này đang thất nghiệp là có thể đến đón tôi.
Rồi hai ngày sau tôi thuê Taxi chở đến...
Phần Chín
CHẶNG ĐƯỜNG TÌM LỐI THOÁT
Quyết định dứt khoát, tôi mua vé cho 3 mẹ con đi Mỹ. Vì quá quẫn trí, tôi cầu nguyện lấy lệ, chứ không thật sự tìm ý Chúa.
Thời gian làm thủ tục xin nghỉ việc, trả nhà, nghỉ học của các con, đóng thùng gửi đồ đạc đi trước, tôi phải nhẹ nhàng với anh ta để...
Phần Tám
SỐNG TRONG ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN
Ngày con ra đời, lòng vui mừng vì con trọn vẹn, đáng yêu; nhưng thân thể còn đau nhừ. Vậy mà khi anh ta đến thăm, mặc cho nhà chưa có, ra khỏi bệnh viện không biết sẽ sống thế nào, anh ta chẳng màng, chỉ nằng nặc đòi mua xe mới, bắt tôi phải điện thoại cho...
Phần Bảy
ĐI VÀO ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN
Mọi chuyện tưởng đâu đã ổn, có đám cưới công khai, có tiệc mời, có khách dự. Chỉ là không được làm trong Hội Thánh vì anh ta chưa làm Báp-têm.
Coi như cũng ổn, ba mẹ sẽ vui và bớt lo cho mình. Trong bữa tiệc, tôi phát hiện anh đánh mất cái hoa cài áo vest....
Phần Sáu
RỚT XUỐNG VỰC SÂU
Từ Nice trở về, tôi hơi chán và xấu hổ. Đã tìm được việc làm mà không giữ được. Nhưng sự đổi thay hoàn cảnh quá nhanh và quá lớn khiến tôi khó thích nghi.
Ông Giám đốc luôn hằn học vì tôi bỏ về, tiếp tục sống nhởn nhơ như miếng mồi ngon trước mắt ông. Ông cắt hết...
Phần Năm
SỐNG LƯNG CHỪNG NÚI!
Từ Hội Thánh ở Paris trở về, lòng tôi tan nát. Vì luôn từng được hữu dụng và tôn trọng, nên nay đụng tới sự khinh miệt không ngờ trước này khiến tôi đau đớn khôn nguôi. Biết tỏ cùng ai. Không một người bạn.
Ở ký túc xá thì mình được tôn trọng. Vào Hội Thánh thì bị coi...
Phần Bốn
CUỘC SỐNG TRÊN ĐẢO
Năm tháng tôi ở trại tị nạn Palawan, Philippines. Tôi nói để thấy sự biến đổi diệu kỳ mà Chúa đã thực hiện trên đời sống tôi chỉ trong thời gian ngắn.
Vài tháng trước đó thôi, tôi liệt nửa người, buồn chán đến uống thuốc tự tử, được Chúa cứu sống, để giờ đây, cũng cùng thân thể đó,...
Phần Ba
BẮT ĐẦU CUỘC SỐNG LƯU VONG
Bắt đầu cuộc đời tị nạn với những ngày trên tàu Pháp.
Đây là những ngày phước hạnh nhất của tôi sau khi được Chúa cứu sống trên giường bệnh và trên chiếc tàu nhỏ vượt biên, nơi nhờ những lời cầu nguyện được Chúa nhậm mà tôi có được uy tín với mọi người. Mọi người đều muốn...
Phần Hai
HÀNH TRÌNH VƯỢT BIỂN
Hành trình vượt biển thật kinh khủng, cái chết cầm chắc trong tay, đi mà không biết điều gì đang chờ phía trước. Chiếc tàu nhỏ bé bị quá tải đã không đi xa được vì máy đã bị hỏng. Bao người chen nhau dành chút không khí để thở trong khoang tàu bé tí. Tôi được người lái...
Lời Giới Thiệu
Hoa Hồng đẹp và kiêu sa trong gai góc của thân mình, cây xương rồng vẫn vươn mình với sức sống mãnh liệt giữa sa mạc khô cằn hoặc bông hoa dại bên đường vẫn nứt mình luồn lách qua khe đá để hướng mình về sự sống … là những hình ảnh mà tôi mường tượng ngẫm nghĩ về cuộc...
Và nửa giờ sau thì tôi hết kiên nhẫn, bỏ đi tiếp tục cuộc dạo phố, lòng thầm nhủ sẽ chẳng bao giờ còn tin vào những bọn lêu lổng đầu đường xó chợ như thế nữa